Nếu ở góc nhìn này, Đường đua nằm lửng lơ ở khoảng giữa
# Thành công loại thể phim hành động, tiếp đó là nuốm làm phim đàng hoàng của một ê-kíp trẻ và sau rốt là diễn xuất của diễn viên rất ấn tượng. Đó là sự giãi tỏ chân thật, đồng thời mong cầu một sự thẩm thấu và đổi thay. Đây không phải là chuyện quá mới mẻ. Các nhà làm phim Việt chưa đủ sức kéo khán giả đến với màn ảnh rộng bằng bối cảnh và sức tưởng tượng vốn có hạn. Phim nào cũng chỉ lẩn quất khoe nhà, khoe của, “chân dài”.
Phim không cần nặng triết học nhưng nổ tung màn bạc, quang cảnh tự nhiên hùng vĩ, hành động nhiều hơn lời nói.
Bất hợp lý như phim Việt nhưng người ta vẫn tin, vẫn thích “trả tiền” để có được trải nghiệm cảm giác đó. Tỉnh ngộ ra là chạy xe hơi đi ăn sáng, cà phê. Biến tấu và chấm dứt phim cũng rất nhàm. Khán giả có thể nhận ra rất nhiều thông điệp sâu sắc trong nhiều bộ phim, kể cả phim hoạt hình của Hollywood nhưng đôi khi bộ phim chỉ là một sự trải nghiệm cảm xúc. Bộ phim hành động có màu sắc bạo lực này không bị khán giả lên án tiểu tiết nhưng lại bị “bắt giò” tổng thể.
(Ảnh do Blue Productions cung cấp) “Có hai loại phim, hai cách xem phim: phim để thư giãn giải trí xem xong rồi quên, không suy nghĩ nhọc lòng vì biết phim 100% là hư cấu.
Xem phim Việt thấy đời sống vinh hoa, vương giả. Sẽ là rập khuôn, cứng nhắc nếu như áp đặt rằng bộ phim nào cũng phải có thông điệp, khi điện ảnh xét ở góc độ khác còn là sự trải nghiệm cảm giác. “Phim Việt nhạt như nước ốc. Tất cả phần nền câu chuyện bị khán giả cho rằng không biết phản chiếu gì, thiếu thông điệp và ý nghĩa! Ca sĩ Phạm Anh Khoa và vai diễn lột xác ấn tượng trong phim Đường đua.
Phim cho người xem đắm chìm vào một thế giới siêu thực, một không gian điện ảnh được tạo lập hoành tráng đủ để khán giả quên câu chuyện hư cấu cũng có thể. Báo giới đánh giá cao Đường đua trước hết ở cách trình diễn. Phim Việt giống như cứ chạy theo cái khuôn khổ cố định chứ không chịu cách ly khỏi thế giới tồn tại trong tư tưởng làm phim Việt bấy lâu.
Lâu nay, công chúng yêu điện ảnh cũng đã “bất mãn” sau khi có quá nhiều phim điện ảnh ra rạp kém chất lượng. Đường đua cho người xem một trải nghiệm điện ảnh đúng nghĩa khi mạch chuyện không bị đứt quãng bởi cái gọi là sạn hay hài nhảm.
Loại thứ hai là nặng về triết lý, đạo đức cao vời vợi, xem để suy ngẫm, bình luận” - khán giả Nguyễn Tuấn phân tích. Nếu có những câu chuyện vượt ra khỏi “tầm nhìn chung” thì lại được kể theo cách dị biệt hoặc không đủ sức thuyết phục, càng khó tìm thấy sự đồng cảm từ số đông.
Tư duy và ý tưởng của nhà sinh sản và khán giả đã chẳng thể gặp được nhau.